Một người liên tục mất ngủ
bởi một cơn ác mộng giống như hàng đêm. Anh ta mơ mình bị té vào trong một hồ
nước lớn. Dù cố gắng bơi hết sức nhưng mãi vẫn chẳng tới bờ. Trong lúc gần kiệt
sức thì có bố anh ta bơi thuyền đến và chìa cách tay ra để vớt lấy anh ta lên.
Nhưng khi nghĩ về những trận đòn của bố hồi nhỏ, anh ta giận dỗi lắc đầu từ
chối và tiếp tục bơi một mình. Một lúc sau là 1 cô em bơi thuyền đến và ném cho
anh ta một cái phao. Anh ta đã định nắm lấy,nhưng khi nhớ về những cư sử hỗn
hào của cô em đối với mình, anh ta lại từ chối sự giúp đỡ để tiếp tục bơi trong
sự kiệt sức.
Sau cùng, anh ta cũng tới bờ. Kiệt sức, anh ta thiếp đi
trong sự mệt mỏi tận cùng. Trong cơn mê anh ta thấy có nhiều người than thích
đến chăm sóc cho mình, nhưng mỗi khi nhớ lại những đối sử tệ bạc của họ với anh
hồi nhỏ, anh lại lắc đầu từ chối và một mình nằm im trong sự rã rời.
Quá mệt mỏi với các cơn ác mộng này, anh ta liền đi gặp một
nhà hiền triết để tìm ra nguyên nhân. Nghe anh kể xong, nhà hiền triết liền nói
rằng:
-Đó là lỗi tại cháu. Cháu đã
cất giữ những lỗi lầm của người khác sâu trong long mà không biết cách quên đi
cháu không dũng cảm để chiến thắng sự thù hận trong lòng mình nên nó cứ tồn tại
mãi trong lòng cháu. Cháu rất cần người khác giúp mình, nhưng vì nhớ những
chuyện cũ nên cháu thấy không thể tin tưởng vào một ai để đón nhận sự giúp đỡ
của họ. Những lần này cháu còn có thể bơi đến bờ, còn những lần khác nữa thì
sao? Nếu không có sự giúp đỡ ta e cháu sẽ gặp nạn đó! Hãy quên chuyện buồn cũ
đi cháu ạ!
“Tha thứ không phải chỉ là những điều
chúng ta làm cho người khác mà còn là cho chính chúng ta nữa!”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét